Xin đừng tự dối mình!
Cùng một dân tộc, cùng một đất nước, cùng một lịch sử nhưng sao chúng ta lại có quá nhiều thái độ khác nhau về vấn đề lãnh thổ? Những cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn do ngoại bang bảo trợ kéo dài suốt mấy mươi năm nếu không nới rộng thì ít ra cũng không làm mất đi một tất đất nào của tổ tiên. Vậy mà sau khi người Mỹ rút khỏi Việt Nam, dân tộc ta phải khoanh tay đứng nhìn biên giới quốc gia dần dần thu hẹp.
Người Trung Quốc đang khẳng định chủ quyền quần đảo TS-HS ngay tại Sài Gòn!
Có đảng viên ĐCSVN nào làm được thế tại Bắc Kinh không?
Lãnh thổ Việt Nam đã mất đi những gì về tay người láng giềng khổng lồ Trung Quốc thì có lẽ không ai là không biết. Ải Nam Quan là bằng chứng không thể chối cãi cho sự mất mát đó, và dĩ nhiên là Trung Quốc không thể đơn phương di chuyển đường biên giới nếu không có sự đồng tình trên giấy tờ của phía Việt Nam. Lý do vì sao thì tất cả người Việt Nam đều muốn biết nhưng chưa bao giờ được phép biết.
Tranh chấp về lãnh thổ và lãnh hải là vấn đề của những quốc gia có liên quan, cộng đồng quốc tế thường không mấy quan tâm, trừ phi có ảnh hưởng đến quyền lợi chiến lược của họ. Các nước trong khu vực biển Đông xưa nay tuy là có bày tỏ thái độ về vấn đề TS-HS nhưng chủ yếu là vẫn chủ trương thương lượng ngoại giao, không ai tùy tiện dùng vũ lực ngoại trừ Trung Quốc.
Có dư luận trên Internet chủ trương kêu gọi sự ủng hộ của lương tri loài người, của cộng đồng quốc tế để lên án hành động xâm lược này của Trung Quốc giống như khi Iraq xâm lược Kuwait vào thập niên 90. Phương án này sẽ không hiệu quả, đơn giản là vì Việt Nam không phải là cái mỏ dầu Kuwait.
Người khác cho rằng lịch sử tự nó sẽ trả lại công đạo cho chúng ta, viện cớ là Hồng Kông hay Ma Cau từng là thuộc địa và nhượng địa suốt hàng trăm năm của ngoại bang thế nhưng Trung Quốc vẫn đòi lại được mà không cần tốn một giọt máu. Xin đừng quên rằng vần đề Hồng Kông, Ma Cau là sử tích cuối cùng của chủ nghĩa thực dân Âu Châu. Người Tây phương sáng tạo ra cái chủ nghĩa đó và cũng chính họ đã chối bỏ và lên án nó. Vì thế việc trao trả thuộc địa chỉ là chuyện thời gian mà thôi.
Thật là trớ trêu, con nợ cách xa hàng ngàn dặm thì trước sau gì cũng đòi được nhưng con nợ ở sát vách thì không bao giờ, trừ phi phải đổ máu. Bỡi lẽ bản chất của 2 con nợ này hoàn toàn khác nhau. Một bên là chủ nghĩa thực dân, còn bên kia là chủ nghĩa bành trướng quốc gia. Chủ nghĩa thực dân chỉ có cách đây vài trăm năm và cũng đã tự tiêu vong trong thế kỷ 20. Thế nhưng chủ nghĩa bành trướng thì đã có từ nhiều ngàn năm và có lẽ không bao giờ biến mất, nhất là đối với những quốc gia có bề dày lịch sử hiếu chien như Trung Quốc.
Ngay cả cái thành phố Sài Gòn mà chúng ta tự hào về cái lịch sử 300 năm này cũng là thành quả của chủ nghĩa bành trướng của tổ tiên ta đó thôi. Liệu có ai nghĩ đến việc trao trả nó cho chủ cũ hay không?
Luật bản quyền có quy định chủ nhân của sản phẩm phải luôn luôn có hành động tích cực bảo vệ tác quyền để chứng minh mình là chủ nhân thật sự. Nếu chỉ tuyên bố chủ quyền mà không có những biện pháp tích cực và công khai khác để ngăn ngừa hay chế tài khi có kẻ vi phạm thì vẫn có nhiều khả năng thua kiện trước tòa.
Chính phủ Việt Nam chỉ tuyên bố chủ quyền của Việt Nam đối với Trường Sa và Hoàng Sa thông qua một kênh thông tin duy nhất là bộ ngoại giao, không dùng biện pháp quân sự để chứng minh chủ quyền của mình, không cho phép người dân biểu tình phản đối, thậm chí dùng tất cả mọi biện pháp chế tài và đàn áp để dập tắt mọi phản đối từ phía dân chúng, ngay cả trên Internet. Nếu đã chống thì phải chống cho đến cùng, bằng không tức là thỏa hiệp. Mà thỏa hiệp với một quốc gia láng giềng khổng lồ như Trung Quốc cũng có nghĩa là đầu hàng.
Hiệp định biên giới gần đây chính là cái mốc cho sự đầu hàng vô điều kiện đó của chính phủ Việt Nam trước tham vọng bá quyền của Trung Quốc. Vậy nên chúng ta phải nhìn thấy rằng chừng nào mà chính phủ Việt Nam chưa có khả năng đối đầu trực tiếp với Trung Quốc thì chừng đó lãnh thổ Việt Nam sẽ vẫn còn nguy cơ bị thu hẹp dần dần mà phía Trung Quốc không cần phải tốn nhiều xương máu. Hãy cùng nhau nhìn thẳng vào sự thật và buộc chính phủ Việt Nam phải hành xử như là đại diện cho một quốc gia có chủ quyền thật sự.