Vừa đi vừa kể chuyện ... chó

Vừa đi vừa kể chuyện ... chó

Saigon-Vietnam's Blog

Bác sĩ nhà em đoán đúng như sấm. Con Tô vừa sinh xong một con đực, mới sanh ra mà đã có mấy cọng râu lưa thưa, chỉ có tội cái đầu thì chầng dầng nhưng mà khỏe mạnh như chó xứ Nghệ vậy. Cám ơn trời Phật!

Mà nghĩ cũng lạ, con Tô là một con chó cái giống Phú Quốc, nhưng không biết ra đường "chơi" với quân nào mà về phọt ra một thằng y chang như chó Bắc Kinh. Thôi thì đặt tên là "Đồ chó Bắc Kinh" vậy.

Nhắc tới chuyện chó Bắc Kinh bây giờ em vẫn còn ấm ức, không nói ra chắc có ngày đứt dây thắng mất. Thôi thì xin các bác làm ơn lắng nghe dùng để em có chỗ xả xì trét một chút!

 Số là nhà em ghiền chơi game nên mới đầu rủ mấy thằng bạn cuối tuần lén vợ tụ tập vừa chơi game vừa uống cà phê không mất tiền. Thật tình mà nói cà phê nhà em pha theo kiểu Mỹ nên chả tốn kém bao nhiêu, làm sẵn một can 20 lít không đường, không sữa, không đá, ai uống được thì uống, còn ai muốn thêm gì thì tự mang theo. Bỡi vậy khách quán em có người mang cả cà phê hoà tan Gờ 7, 8-trong-1, kem, sữa tươi, đường, thậm chí cả ly và bình trà nữa.

Có người thấy lạ bèn hỏi: Thế hoá ra quán nhà bác là cửa hàng ăn uống quốc doanh hả? Ai muốn ăn uống gì thì mang từ nhà đến à? Có nhiều quán tương tự như thế ở VN không?

Ấy, bàn tay còn có ngón ngắn ngón dài, huống chi con người. Làm sao bắt mọi người có cùng khẩu vị được phải không các bác? Bọn em chủ trương tôn trọng mọi sự khác biệt về khẩu vị, thậm chí cho phép khách hàng mang theo thức ăn nước uống rồi tự pha chế lấy. Quán em chỉ cho mượn chỗ ngồi thôi.

Không chỉ ở SG, mà cả HN và mấy tỉnh thành khác cũng có những quán tương tự, thế nhưng không đâu sôi nổi và đông khách bằng quán nhà em. Bỡi vì bọn em có nội qui kỷ luật rõ ràng, ai vi phạm sẽ phải chịu những hình phạt như: cấm dùng toilet, cấm ngồi trên ghế, cấm nói cho đến cấm vào quán. Các hình thức kỷ luật đều có thời hạn từ 1 ngày đến vĩnh viễn. Bọn em thay phiên nhau coi quán, hễ có xích mích ấu đả thì tụi em nhảy vào xử. Quán em không dùng tên mà chỉ dùng mã số để nhận dạng khách hàng, cho nên một người có thể đăng ký nhiều mã số cùng một lúc. Có khách hàng vừa bị đòm đòm xong lại đầu thai và quay trở lại ngay để tiếp tục ly cà phê còn dang dở. Thế mới máu chớ!

Thế lấy tiền đâu ra mà chi phí cho quán?

Bọn em có vài đứa có sẵn mặt bằng, tuy trong hẻm rất sâu không thuận lợi cho kinh doanh, nhưng làm quán cà phê miễn phí thì vẫn còn tốt chán. Dù gì đi nữa thì bọn em cũng không từ chối lòng hảo tâm của khách. Ở ngoài cửa lúc nào cũng có cái thùng 'PayPal', ai muốn cho bao nhiêu thì tùy lòng từ bi hĩ xã.

Vậy sao? Thế có khấm khá không?

Ban đầu thì ít ai cho, nhưng sau này mấy tay ghiền ca phê chùa cũng phải mở hầu bao, nhất là mấy thằng cha lỡ khoe là Vịt Kiều nên muốn làm thinh cũng thấy ngai. Thế là không bao lâu bọn em cũng tích lũy được chút ít. Đó là chưa kể tiền cho thằng Google thuê mặt tiền quảng cáo. Sau khi thanh toán tiền mặt bằng, điện nước, nếu còn thừa thì bọn em hay đi làm từ thiện chui ở các trại mồ côi, Phong, hay cho tổ chức Tinh Học Xanh.

Chui là thế nào?

Là từ thiện tự phát, không do nhà nước tổ chức để khỏi mất tiền vô ích.

Thế bọn xấu có hỏi thăm sức khỏe các bác bao giờ không?

Bác hỏi có bằng thừa! Bọn họ còn đông hơn khách hàng nữa là khác. Ngoài những người đứng ngoài quan sát còn có nhiều tên vào quán nghe ngóng, thậm chí cũng phát biểu như những khách hàng khác. Có người có chút ít khả năng ăn nói, nhưng cũng có nhiều tên chỉ biết trả bài như con vẹt. Thường thì bọn này đều bị bà con quây như dế, riết rồi chịu không nổi làm cho một bãi rồi bỏ chạy.

Còn chuyện thủ dâm, nghe nói khách hàng ở các quán đèn mờ khoái làm chuyện đó lắm phải không?

Xin lỗi bác, có thằng đàn ông nào mà không làm chuyện đó, nhưng làm như thế nào và ở đâu thì mới đáng nói. Quán em cho phép thủ dâm nhưng phải kín đáo và khéo léo, nếu ai muốn biểu diễn thì phải làm sao cho có tính nghệ thuật một chút, nhất là "đồ nghề" phải xịn.

Như vậy có bị coi là đồi truỵ không?

Thật ra chuyện đó chỉ xảy ra trong phạm vi có kiểm soát và có mục đích giáo dục chớ không nhằm mục đích truyền bá lối sống trụy lạc nên hầu hết tất cả các khách hàng đều hoan nghênh. Ai vượt quá giới hạn sẽ bị kỷ luật.

Bác nói là bọn xấu hay vào quán nghe ngóng, để làm gì vậy?

Chẳng qua là nhờ quán của bọn em lâu nay phục vụ khách hàng rất tốt nên càng ngày càng đông, khiến cho những quán quốc doanh phải đóng cửa hay chỉ lèo tèo có mấy ngoe. Vì vậy bọn họ luôn tìm cách phá hoại, nhất là vào những dịp lễ.

Ngoài ra, gần đây xã hội VN có nhiều chuyện bức xúc mà người dân không thể nói ra, nên quán bọn em càng trở nên náo nhiệt hơn, vì một khi vào quán thì khách hàng được tự do phát biểu, không như ở những nơi công cộng khác bên ngoài.

Có rất nhiều người lầm lỡ đi theo bọn xấu bán nước hại dân một thời gian, sau khi vào quán của bọn em, được mọi người giúp đỡ nên đã giác ngộ và cải tà qui chánh.

Thế thì đụng chạm đến chuyện chính trị rồi, có phản động không?

Nếu nói sợ chính trị thì có lẽ chúng ta không nên sống làm gì. Bỡi vì mỗi hiện tượng trong cuộc sống đều có liên quan đến xã hội, văn hoá và chính trị. Còn nói phản động thì đã sao? Có gì là xấu đâu? Nên nhớ là -(-1)=+1. Nếu phủ nhận và đánh đổ cái xấu của xã hội mà bị cho là phản động thì cũng nên làm phản động một phen cho biết!

Thế có bao giờ quán bị doạ đóng cửa không?

Quán nhà em hiện tại do người ngước ngoài làm chủ, và vì là quán miễn phí nên không phải đóng thuế. Vì vậy bọn chúng không làm gì được ngoại trừ những trò đê tiện.

Đê tiện là thế nào?

Bọn chúng đi gom chó vô chủ khắp nơi mang về cột ngay ngoài cửa quán làm cho khách hàng không còn lối vào. Ban đầu thì vài trăm con, dần dần lên đến cả ngàn con. Không biết chúng tìm đâu ra mà lắm chó thế. Lúc đầu thì đủ loại chó, chó đói, chó ghẻ, chó điên, chó què, chó chột, chó mắc dịch lở mồm long móng ... Bọn chúng ăn dầm nằm dề suốt cả tháng trời, lối xóm than phiền, khiến bọn em phải phải dọn quán đi nhiều nơi khác, thuê mặt bằng lớn hơn, xây nhiều cổng, nhiều lớp tường chắng, rào kẻm gai, treo bảng "cấm chó và đồng loại" nhưng cũng không hiệu quả vì chúng nó có thằng nào biết đọc đâu.

Gần đây nhất là vụ rước đuốc thế vận, bọn chúng dùng toàn chó Bắc Kinh thế hệ thứ hai. Giống chó này vừa nhỏ con, vừa ngu, lại bị bỏ đói cho lòi xương nên chung lổ nào cũng lọt hết. Bọn em đập đầu bao nhiêu thì chúng lùa đến bấy nhiêu. Có khi phải đóng cửa suốt mấy ngày.

Sao các bác không điều tra xem ai là chủ của bọn chó đó?

Có chớ bác, nhưng đụng đến hàng đại gia thì cũng bó tay thôi. Cỡ tướng Quách còn vô tù thì sá gì bọn phó thường dân như tụi em. Theo một nguồn thông tin đáng tin cậy thì vụ này do một công ty trá hình "JFM" (Just For Money), vốn là sân sau của một tập đoàn mafia quốc doanh có nguồn tài trợ rất lớn từ một quốc gia "lạ".

Thế tại sao lại dùng chó?

Gần đây, vì nạn ăn thịt chó tràn lan, kể cả chó săn, chó kiểng, nên người ta nghĩ ra cách nhân giống vô tính chó để quân bình cán cân cung/cầu thịt chó. Thế là trại nhân giống chó vô tính ra đời. Ban đầu thì sản xuất đủ loại chó, nhưng gần đây người HN, nhất là mấy quan to ở quận Ba Đình chỉ chuộng chó Bắc Kinh, vì vậy trại chó làm việc hết công suất cũng không đủ hàng cung cấp cho thị trường.

Sao người ta lại chuộng chó Bắc Kinh mà không phải là Cu Ba hay Đại Hàn?

Chó Cuba thì đen đúa xấu xí lại lắm lông không hợp với khí hậu ở VN, chó Đại Hàn thì tứ chi thoái hoá do suy dinh dưỡng suốt mấy chục thế hệ, vừa lùn, chỉ đứng tới mắt cá người ta, lại cực kỳ hiếm vì không đủ cho bọn Hàn ăn thịt thì làm gì có mà làm giống. Chỉ có chó BK là vừa đẹp, vừa có tầm vóc trung bình, dễ nuôi, chỉ ăn toàn chất thải, lại dễ giết, nguồn cung cấp chó giống thì gần như vô tận, có đến hàng tỉ con. Hơn nữa chúng nó thuộc loại đần độn nhất trên thế giới nên bảo gì cũng làm, lại rất trung thành, ai mà chả thích. Vì là nhân giống vô tính nên các nhà khoa học đỉnh cao trí tuệ của VN có thể lập trình trước để cho bọn súc vật này làm những việc mà họ muốn, kể cả săn mồi, liếm, bú, táp, dưới thắt lưng của nạn nhân (vì chiều cao có hạn nên có muốn tấn công trên bụng cũng với không tới).

Giống chó săn Bắc Kinh này đặc biệt là không có khả năng nhận biết đúng sai, không có khả năng sinh sản (cơ quan sinh dục bị thoái hoá theo não bộ), lại không phải tốn tiền mua thức ăn. Được biết trại nhân giống chó Bắc Kinh JFM này được đặt sát bên một khu dân cư lớn nhất thủ đô, và nhờ thế, chất thải hữu cơ, tiếng TQ gọi là "Mao Tri Thức - 茅知识" từ những cao ốc này được đưa thẳng vào ống dẫn lương thực của trại chó săn Bắc Kinh JFM, vừa kinh tế vừa tránh ô nhiễm môi trường. Nghe đâu sáng kiến này vừa nhận được huân chương lao động ngoại hạng gì đó.

Thế kế hoạch ứng phó của quán nhà bác ra sao?

Xin lỗi bác bọn em chưa thể tiết lộ lúc này, nhưng bọn em tin rằng phần thắng cuối cùng sẽ thuộc về người ngay. Bọn chúng có thể bịt miệng hay trấn áp một người, một ngàn người, một triệu người, nhưng sẽ không thể bịt miệng hay cầm tù mãi mãi hơn 80 triệu người Việt Nam luôn khát khao công lý và tự do được.

Chúc các bác thành công!

Xin cám ơn bác.

19-5-2008

0 Comments

Your Name:


Your Comment: